ĐỊNH GIÁ CHO THỜI GIAN_ Thời gian là thứ quý giá nhất, nhưng tuổi trẻ thì luôn vung phí nó, khi có tuổi rồi thì bất đầu "giá như.."

Một người phụ nữ mua quần áo cho cô con gái 17 tuổi và mẹ già 70 tuổi.

Cô con gái mặc bộ đồ hơn 1 triệu đồng đến trường, bạn bè bảo không đẹp, nó về nhà mếu máo:

- Con không bao giờ mặc nữa.

Người mẹ già mặc bộ đồ 1,5 triệu ra phố, bạn bè đều khen đẹp, bà buồn bã nói:


- Không phải bộ đồ đẹp mà là giấy bạc đẹp.


Rồi bà mặc bộ đồ giá 150 ngàn đồng ra phố, bạn bè lại khen đẹp, bà vui vẻ:


- Đúng giá lắm.


Quần áo của thiếu nữ càng đắt càng bán chạy, quần áo của người già càng rẻ càng dễ bán.
Thời gian dường như cũng gian dối giống như thời trang, nó luôn gia rá cao cho thiếu nữ; còn đối với người già, nó rất khó nhận được siêu lợi nhuận.


(Cánh cửa thành công luôn để ngỏ_ đọc sách)