Du lịch trải nghiệp 15K

 
Cảm giác mới lạ và đầy cảm hứng, sau hơn 22 năm sài gòn, hôm nay tôi mới có buổi trải nghiệm, du lịch tây balo..
Men xuôi, rồi lại ngược theo đường pasteur, từ bên kia sở tư pháp, tôi lang thang không định hướng, trong lòng chỉ nghĩ lâu không đi bộ nên tôi quyết định ra hồ con rùa, bỏ xe lại, và thế là chân cứ bước! Bên đường hiện ra những cô bán hàng rong, những hàng ghế gọn gàng ép sát những bức tường mới- cũ ven đường, bụng thì đói, lại nhớ món ăn đường phố việt nam nổi tiếng thế giới! Tôi liền tìm tới xe bánh mì với đủ mức giá để chọn, nhanh chóng, một ổ mì ốp la nằm gọn trên tay với 9k vnđ. Thưởng thức xong tôi tiếp tục hành trình đi bộ và không quên nhấc theo chai nước suối 6k vnđ, dọc đường là hàng cây mát rượi, tôi tận hưởng hít chút không khí sáng chủ nhật rồi tiếp tục ngược đường Nguyễn Đình Chiểu, băng qua lề phía đh kiến trúc, cảnh bán buôn cũng tấp nập hè phố, bước chân dẫn tôi ngang trường đh kinh tế bỗng muốn dừng lại ngập ngừng nửa muốn đi tiếp nửa muốn bước vô, bao kỷ niệm lại ùa về với nỗi nhớ nhớ thày cô nhớ bạn bè nhớ những buổi học thư viện cùng bạn bè và anh chị khoá trên.. ôm cua theo trường tôi rẽ vào phạm ngọc thạch, mắt không ngừng nhìn vô trường và lòng không thôi nhớ! Chợt tiếng gọi bên đường "anh ơi!" Tôi bừng tỉnh ngó lại và tiến sát ra đường "gì e" "anh cho e hỏi nhà vh thanh niên ở đâu vậy" tôi chỉ tay về phía trước, qua hồ con rùa, thấy đèn xanh đèn đỏ, nhìn bên trái là nvhtn. Rồi tôi rảo bước thẳng tiến hồ con rùa, băng ngang đường, bước lên quảng trường, một luồng gió nhẹ thoảng qua, tâm hôn thấy mát nhẹ, cảm giác mới, cảnh cũng đẹp, trước mắt hiện ra một quang cảnh thơ mộng, tôi nhanh chóng chọn một cái ghế gần nhất, lưng hướng đường phạm ngọc thạch, mặt nhìn hướng nhà thờ đức bà, bên là cây hoa giấy khoe sắc, bên là đôi bạn tâm tình cười nói, rồi đưa gậy lên ..tự sướng! Từng tốp người qua lại yên bình, tôi tranh thủ ghi lại hình ảnh cho bộ nhớ, đang thơ thẩn, ghi-đăng-thả lỏng mình, chợt hai bạn sinh viên xuất hiện " anh ơi sắp đến trung thu... a mua bánh dừa đặc sản... ủng hộ chỉ 39k" mình trố mắt nhìn hai bạn lòng lại nghi hoặc và có cảm giác hơi khó chịu vì bị làm phiền trong lúc đang tận hưởng cảm giác yên bình của sáng chủ nhật! Rồi em kế bên "anh ăn thử miếng bánh!" Tôi lắc đầu cảm ơn và dường như chúng cũng hiểu về sự làm phiền và nhanh chóng cảm ơn rút lui! Tôi tiếp tục muốn lưu giữ cái cảm giác khoan khoái là lạ và yên bình, nhưng đâu đó lại thoảng lên mùi lò rượu-bia!! Quan sát chung quanh, tôi cảm và thấy được nguyên nhân ở khoảng cách không xa, ngay chân cột đèn, vũng nước đọng không nhiều, nhưng đủ để tạo mùi hương khác lạ! Tôi bèn đứng dạy và dạo quanh hồ con rùa, thêm một số điểm nhỏ dạng vậy! Nhưng không sao, toàn cảnh vẫn toát lên một không gian đáng để tiếp tục dạo bước và tôi trực chiến thẳng trung tâm hồ! Lòng hồ hởi tiếp nhận những luồng gió cùng những giọt nước văng lên từ vòi phun hai bên, chân bước, mắt nhìn lên, cảm giác muốn ôm cả đất trời, bay vụt lên không trung mà hít hà mà tận hưởng cái cảm giác..
Chỉ xíu nữa là tôi bước luôn xuống hồ nếu không có tiếng chuông điện thoại làm tôi dừng bước, anh bạn đồng nghiệp nhờ lên máy, gạch cho vài đầu dòng vì nhỏ cháu đang làm bài thi, tôi thấy tiếc và phải từ chối vì bản thân tôi không thích kiểu học -thi như vậy hơn nữa tôi lại đang ngoài đường với 7% pin! trên hồ mát mẻ với bóng cây với vòi phun và đèn màu dưới đáy, bước chân dẫn tôi lên đỉnh đài giữa hồ, không gian thơ mộng với vườn hoa giấy đẹp đong đưa trong gió, tôi rút tay lôi điện thoại ra và lia bốn góc! 22 năm, với nhiều lần qua lại, thậm trí học ngay kế đó nhưng chưa một lần bước lên đài trung tâm, thấy thật tiếc là đến giờ mới nhận ra mới bắt gặp mới cảm nhận được vẻ đẹp và không khí nơi đây.. lòng lâng lâng cảm giác, ngồi suy tư, nhìn ngắm những nhóm hoạt động, từng tốp vui cười, chơi trò, chụp hình và không thiếu màn tự sướng! Cứ miên man thả dòng suy nghĩ, "anh ơi chụp dùm tụi e tấm hình" cầm máy hướng về nhà thờ với năm cô gái dễ thương làm trung tâm và nháy liên tục! Không biết mấy ẻm có được tấm nào ưng ý, nhưng đi rồi lại thấy mình có lỗi khi không nhiệt tình chụp cho các e ý nhiều góc độ hơn để các e lưu giữ kỷ niệm.. máy thì hết pin, thời gian đã điểm, tôi lại rảo bước di xuống và hoàn thành nửa vòng còn lại của hồ. Men theo vạch đi bộ hướng toà nhà bộ giáo dục, gần vào lề đường, lại gặp ngay một hố nước đọng chắn lối lên, đành sai luật giao thông đường bộ, rẽ men vào đường phạm ngọc thạch.. đi, với khi mọi người còn tranh thủ ăn uống, về, thấy cảnh hàng rong ế ẩm với bà cụ bán bánh bột lọc gật gà ngủ bên gánh hàng sát xe tấp lập, trước sở Vhtt, bên này tường đh kiến trúc là cô bán nước cũng úp nón tranh thủ ngủ tựa lưng vô hàng rào của trường ..ngay ngã tư là trung tâm ila với chặt ních xe các phụ huynh đến giờ đón con, không biết bác Hải có thả lỏng đi bộ như tôi không, nhưng tôi lại chợt nghĩ tới bác với sự quyết tâm đến hằn học! Nghĩ định hướng mục tiêu là không thể thiếu, nhưng đôi khi tâm muốn thế nhưng thân không thể thực hiện, phải đi từng bước! Phải phát triển hình xoắn ốc, từng ngày từng ngày kiên trì, xoắn từng vòng ốc với sự quy củ, sạch sẽ và ý thức giữ gìn thì hy vọng đến cuối đời bác, tôi sẽ được dạo phố của quận1-3 mà nghĩ mình đang đi đến thiên đường ..của sự văn minh.. tôi thấy lo cho bác Hải, một con người nhiệt huyết, quyết tâm- như báo chí đưa tin, lại trở thành kẻ thù của "giới kinh doanh" đường phố! Không biết bác Hải đã đọc hay nghe truyện bố già chưa..
Miên man rồi bước chân lại đưa tôi về điểm xuất phát, vội rút dây sạc điện thoại viết lại dòng suy nghĩ, nhưng đang viết thì cậu con trai chạy tới cười thật tươi "bố, về thôi", và hai bố con lại tung tăng trên con ngựa sắt, chọn tuyến đường nhiều cây nhất mà thẳng tiến về IAM LAW FIRM,.
Sg 10.09.2017