Luật sư Nguyễn Quốc Toản, sơ lược..

 

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn phía bắc, thuộc tỉnh Hà Nam, tuổi thơ tôi đã trải qua những tháng ngày ý nghĩa với rất nhiều kỷ niệm. Tôi nhớ như in, hồi cấp 1_ những năm 90, là những đống gốc su hào sau mỗi đợt càn quét, sở dĩ tôi cho là càn quét vì chúng tôi luôn đi theo đoàn _tất cả học sinh trong thôn (làng) thường tụ tập ở đầu làng rồi cùng đi học, khi qua cánh đồng su hào, khoai lang là nhìn trước nhìn sau rồi thi nhau lao xuống nhổ những củ su hào ngon nhất và vừa đi vừa ăn sống. Khi đến đầu làng có lớp học là tất cả tập hợp gốc su hào còn lại thành một đống bên đường vào làng.. Rồi lên cấp 2 là những đợt càn đòng đòng, “nhảy dù” xuống kênh 50 để bắt tôm, cua, cá và đổi lấy kẹo bánh. Rồi những khi nào ta cùng lên công nông, thậm chí là chạy đua cùng các bác tài lao nhanh như điên để leo lên xe ngồi cho sướng, khỏi phải đi bộ. Rồi những buổi trưa trốn ngủ để đi mò cua bắt cá, rồi bẻ cành nhặt lá cây …và những tiếng gào thét tên phụ huynh chỉ với lý do thích bạn đó!.. Những ánh mắt thân thương của những ngừơi bạn thời thơ ấu vẫn theo tôi đến giờ ...

Sau khi tốt nghiệp cấp 2, 28/05/1995, tôi theo cha mẹ, tạm biệt bạn bè, đến với sài gòn_ hòn ngọc viễn đông. Những ngày đầu bờ ngỡ, không bạn bè, những cánh thư đi, về là niềm vui và mong chờ ngày ấy. Rồi cánh cửa THPT cũng mở ra đón tôi bước vào, đó chính là ngôi trường Trần Phú, lớp học của tôi khá đặc biệt với “địa lý” cực kỳ phức tạp, từ bắc-trung-nam, nhưng rất gắn bó và giúp đỡ. Thành tích học đáng nhớ nhất của một thằng nhà quê ra tỉnh như tôi là điểm 1 môn địa lý_ vì lần đầu tiên thi trắc nghiệm, tôi chưa hiểu cách làm, nên cứ thấy đúng là tích. Tuy nhiên tôi không thể không phủ nhận sự tiến bộ của mình bằng thành tích đảo ngược tình thế với nhiều con 1 như thế nhưng khác là thêm số 0 đằng sau đó. Kỷ niệm cả đời tôi không quên và có lẽ nhiều bạn cùng khoá tôi cũng nhớ khi nhắc lại đó là cuộc thi “đố em” toàn trường, tôi đại diện cho lớp và đấu tưng bừng với lớp được coi là giỏi nhất trường và dư âm của nó là biệt danh “triệt tiêu” mà lớp dành cho tôi. Rồi những người bạn thân thương gọi tôi là ông xã, anh hai, nghe mà tự hào làm sao!, những lần đi vườn trái cây, tham gia văn nghệ, rồi viếng thăm nhà nhau là những buổi tiệc vui nhộn đầy ý nghĩa…

Thời gian thắm thoắt qua nhanh, cánh cửa đại học mở ra….Tôi tốt nghiệp đại học kinh tế TPHCM rồi đại học Luật TPHCM

Con đường học hành khá trơn chu và cứ thẳng tiến phần lớn cũng nhờ sự hỗ trợ từ bố mẹ, mãi tới năm 2002 tôi mới bắt đầu biết kiếm tiền bằng công việc chạy giấy tờ nhà đất, nói cho hoa mỹ là Chuyên viên tư vấn nhà đất, và độc lập tài chính từ năm 2003.

Nghề luật sư cũng là một duyên định trước, khi tốt nghiệp cấp 3 tôi theo nghề “cha truyền” nên học kế toán kiểm toán, vì như bố tôi nói học kế toán không sợ thất nghiệp và công ty nào cũng cần, nhưng công việc với những con số và có phần cứng nhắc đã không giữ được cái duyên để tôi đến với nghề luật sư. Ngồi trong phòng kế toán chưa được một năm, tôi chuyển qua phòng thu hồi nợ, mà là nợ khó, nên việc đi toà án lại là cơm bữa. Kỷ niệm cùng mấy anh chị cùng phòng là những ngày rong ruổi trên chiếc innova chạy khắp thành phố, đến hẹn lại lên các vụ việc phải ra toà cũng theo năm tháng mà tăng dần. Song song đó tôi tiếp tục chinh phục lớp đào tạo nghiệp vụ luật sư và trở thành luật sư thuộc đoàn luật sư thành phố mang tên Bác.

Từ việc có duyên, rồi chuẩn bị kiến thức cần thiết, thực hiện bước nhảy để đặt chân trong hàng ngũ luật sư là một sự quyết tâm, nỗ lực không ngừng, tôi hứa với lòng nhất định phải thực hiện cho được nghĩa vụ cao cả của nghề luật sư đó là bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải và bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của khách hàng một cách cao nhất có thể.

Các cụ nói_trong chăn mới biết chăn có rận_ có vào nghề mới biết cái khổ cực, cái khó và cái trăn trở của người làm nghề. Những vụ việc khiến tôi trằn trọc hàng đêm, phải tìm cho ra phương án, đối sách, vận dụng những kỹ năng đã học cùng với quy định hiện hành để mang đến cho khách hàng “một hiệu quả cao, một lợi ích lớn”. Tôi nhớ vụ án kinh doanh thương mại năm 2012 khiến tôi phải “cãi khan cả cổ” nhưng sơ thẩm vẫn không như ý, tôi tiếp tục nỗ lực chiến đấu phúc thẩm và cuối cùng HĐXX phúc thẩm đã chấp nhận_ đó là một chiến thắng ngọt ngào sau những ngày nỗ lực không nản. Rồi sau đó là hàng loạt các vụ việc liên quan đến nợ, tranh chấp hợp đồng chuyển nhượng, tranh chấp đất đai, hôn nhân gia đình, tranh chấp hợp đồng lao động… “tuy mạnh yếu nhiều lúc khác nhau” nhưng thực tế muôn màu, các chứng cứ và các cung bậc cảm xúc cứ thế mà nảy sinh khiến cho tôi nhiều đêm mất ngủ.

Người luật sư trước tiên phải là người trung thực, có tâm với nghề, sau đó mới dùng trí tuệ cùng tư duy logic pháp lý để chiếu rọi vào từng vấn đề, từng vụ việc cụ thể để tìm ra điểm yếu, điểm mạnh từ đó mới tập trung đánh vào điểm yếu đối phương và đưa ra các phương án phòng bị để đảm bảo mục tiêu và yêu cầu mà khách hàng đã đặt niềm tin giao phó cho luật sư.

Nhân bất thập toàn, nghề nào cùng có người này người kia, nghề luật sư không thoát khỏi những tiếng thị phi hay-dở, cái chính là chúng ta có đủ nhận thức để có một tâm thế vững vàng trước mọi phong ba bão táp, tâm bình trước mọi hoàn cảnh để đứng vững và vươn lên toả sáng như hạt trân châu hay không còn tuỳ thuộc vào khả năng nội lực và cách ứng phó với  bão giông!.

Bạn đã chuẩn bị những gì để vươn lên và toả sáng? Với tôi, làm gì thì làm, trước tiên phải có tâm, tâm từ trong tim, tim lúc nào cũng phải nóng để biết trao đi yêu thương, nhưng cái đầu phải lạnh để biết mình tỉnh táo quyết định. Tôi là người đầy lạc quan yêu đời, tâm lực tôi luôn tràn trề nhiệt huyết để bước vào nghề bằng đam mê không bao giờ bỏ cuộc.

Gia đình là điểm tựa, những người thầy-cô, các anh-chị-em đồng nghiệp, bạn bè… giúp tôi có thêm những cái nhìn thấu đáo, đa chiều.. Cuộc sống không thể thiếu đi những người bạn cũng như nghề nghiệp không thể thiếu khách hàng! Tôi cảm ơn tất cả “các bạn” đã đọc hết bài tự sự này!

 

Chúc các bạn có được một cuộc sống thành công với nhiều ý nghĩa.